luatvienan@vienan.vn | 028 7300 6876 - 097 2757676
Thời gian làm việc: Sáng: 08:00 - 12:00 - Chiều: 13:30 - 17:30

Phân biệt Tội cướp tài sản và Tội cướp giật tài sản theo quy định của pháp luật

Trang chủ / Kiến thức pháp luật / Kiến thức chung / Phân biệt Tội cướp tài sản và Tội cướp giật tài sản theo quy định của pháp luật
Editor 29 Tháng Mười 2025

Phân biệt Tội cướp tài sản và Tội cướp giật tài sản theo quy định của pháp luật

Trong hệ thống pháp luật hình sự, Tội cướp tài sản (Điều 168 Bộ luật Hình sự - BLHS) và Tội cướp giật tài sản (Điều 171 BLHS) đều là các hành vi nguy hiểm, xâm phạm trực tiếp đến quyền sở hữu tài sản của công dân. Mặc dù đều có tính chất chiếm đoạt công khai, hai tội danh này có sự khác biệt căn bản về dấu hiệu khách quan, cụ thể là phương thức và thủ đoạn mà đối tượng sử dụng để thực hiện hành vi phạm tội.

Điểm mấu chốt để xác định Tội cướp tài sản, theo quy định tại Khoản 1 Điều 168 BLHS, là hành vi của đối tượng phạm tội phải nhằm làm tê liệt ý chí kháng cự của nạn nhân để chiếm đoạt tài sản. Pháp luật quy định rõ ba dạng hành vi cụ thể:

1. Dùng vũ lực: Đây là hành vi tác động vật lý trực tiếp lên cơ thể nạn nhân (như đấm, đá, đâm, chém...), khiến nạn nhân bị tổn hại sức khỏe hoặc tính mạng, qua đó làm mất khả năng chống cự, buộc phải giao tài sản.

2. Đe dọa dùng vũ lực ngay tức khắc: Hành vi này tác động đến tâm lý, khiến nạn nhân tin rằng nếu không tuân theo yêu cầu giao tài sản, vũ lực sẽ được sử dụng ngay lập tức, gây nguy hại đến tính mạng, sức khỏe. Sự đe dọa phải rõ ràng, khiến nạn nhân lâm vào tình trạng sợ hãi và không dám kháng cự.

3. Hành vi khác làm nạn nhân lâm vào tình trạng không thể chống cự được: Đây là trường hợp đối tượng sử dụng các thủ đoạn như dùng thuốc mê, thuốc ngủ, ête... khiến nạn nhân mê man, bất tỉnh hoặc mất khả năng nhận thức, từ đó dễ dàng chiếm đoạt tài sản mà không gặp phải sự kháng cự nào.

Như vậy, bản chất của Tội cướp tài sản là đối tượng chủ động dùng bạo lực hoặc các biện pháp cưỡng chế khác để áp đảo và vô hiệu hóa sự phản kháng của người bị tấn công.

Hoàn toàn khác biệt, Tội cướp giật tài sản, được quy định tại Khoản 1 Điều 171 BLHS, không bao gồm các yếu tố dùng vũ lực, đe dọa dùng vũ lực hay làm nạn nhân mất khả năng chống cự như Tội cướp tài sản.

Hành vi khách quan đặc trưng của tội danh này là chiếm đoạt tài sản một cách công khai và nhanh chóng. Đối tượng phạm tội thường lợi dụng sự sơ hở, mất cảnh giác của nạn nhân hoặc tự tạo ra tình huống thuận lợi để ra tay.

Yếu tố then chốt ở đây là "tốc độ". Đối tượng thực hiện hành vi giật lấy tài sản và tẩu thoát chớp nhoáng, khiến nạn nhân dù nhận biết được sự việc đang xảy ra nhưng không thể phản ứng kịp thời để ngăn chặn hoặc giữ lại tài sản. Ví dụ điển hình là trường hợp đối tượng điều khiển xe máy áp sát, giật túi xách, điện thoại của người đi đường rồi tăng ga bỏ chạy. Nạn nhân hoàn toàn ý thức được việc mình bị mất tài sản nhưng bất lực do hành vi của đối tượng diễn ra quá nhanh.

Tóm lại, căn cứ pháp lý cơ bản để phân biệt hai tội danh này nằm ở hành vi khách quan. Tội cướp tài sản (Điều 168) sử dụng bạo lực hoặc đe dọa bạo lực để đè bẹp ý chí của nạn nhân. Trong khi đó, Tội cướp giật tài sản (Điều 171) dựa vào sự bất ngờ và tốc độ để chiếm đoạt tài sản trước khi nạn nhân kịp phản ứng.